A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Sự cố gắng!!!

Con là Trần Thế Khôi, sinh năm 2004 nhưng chỉ học lớp 8, khi các bạn cùng trang lứa vài ngày nữa sẽ tham dự kỳ thi tuyển sinh vào THPT.

Con phải lưu ban 1 năm, không phải vì năng lực bản thân yếu kém, mà vì cuối năm 2017, khi đang học lớp 8 được hơn 2 tháng, con bất ngờ bị phát hiện bị bệnh, căn bệnh mà không ai muốn nhắc tới.

Ngay lập tức, con được chuyển về Viện Huyết học truyền máu Trung ương để điều trị. Những đợt vào hóa chất liên tiếp khiến con nằm viện gần như liên tục 10 tháng, với những cơn đau đớn về thể chất, mỗi đợt vào hóa chất, con không ăn được, nôn ói, miệng lở loét… nhưng vẫn rất mong manh vì những nguy cơ không đáp ứng được phác đồ điều trị…

Có thể ông Trời thương con, thương bố mẹ nghèo, ở 1 vùng quê nghèo, sẽ không còn gì để bán nếu con không đáp ứng mà phải thay đổi phác đồ hoặc đi nước ngoài chữa bệnh, nên sau gần 1 năm liên tục vào hóa chất thì giờ con đã được giãn thời gian nằm viện. Một tháng chỉ còn vài ngày, và nếu tốt thì tiến tới sẽ còn thưa hơn…

Thế là con lại xin bố mẹ cho con đi học. Thể trạng rất yếu, nhà trường phải quán triệt bất cứ lúc nào con thấy mệt, các thày cô phải cho con về. Trước khi bị bệnh, con là HSG môn Tiếng Anh, nhưng do nghỉ quá lâu, lại yếu, nên sau 2 tháng học, cô giáo Tiếng Anh không dám chọn con đi bồi dưỡng HSG. Con buồn! Cô thấy đau ở đâu đó. Đưa con đi thi HSG, cô đứng trước nguy cơ trường không có giải, vì con rất yếu. Nhưng cô chấp nhận đánh đổi tất cả, vì biết đâu nếu được làm điều mình thích, con sẽ phấn khởi, vui vẻ…và tâm lý ấy sẽ ảnh hưởng tốt đến kết quả điều trị, cô chỉ cần thế là đủ. Thế nên cô lại trao đổi với bố mẹ, xin ý kiến bác sĩ xem có nên cho con tham gia học đội tuyển không.

Khi bác sĩ và gia đình đồng ý, các thày cô đưa con vào đội tuyển Hóa, với lời dặn thày bồi dưỡng là ko gây áp lực cho con. Bắt đầu muộn, lại xen kẽ thời gian đi bệnh viện, mỗi lần đi viện về con lại quên nhiều thứ đã học trước đó…nhưng cô vẫn quyết tâm đưa con đi thi.

Và con đã làm nên kỳ tích, con không chỉ lọt vào đội 10 học sinh xuất sắc nhất của TP Bắc Ninh dự thi HSG cấp Tỉnh, mà con đã vượt qua kỳ thi HSG Tỉnh với 19,3/20 điểm, được giải Nhì Tỉnh, cao nhất trong 10 HS của thành phố dự thi cùng, trong đó các bạn còn lại đều là học sinh trường chuyên, trường trọng điểm.

Người khỏe mạnh, gia đình đầy đủ điều kiện kinh tế cũng rất rất khó để lọt được vào danh sách 10 bạn đội tuyển như con. Còn con, ngày 23/1 con đi viện, thì ngày 25/1 con tham gia thi HSG TP, và ngay sau khi thì HSG Tỉnh, con lại tiếp tục đi viện. Hôm nay, lên nhận quà của Quỹ Khuyến học, làn môi con vẫn còn nhợt nhạt, nhưng ánh mắt con là ý chí quyết tâm cao độ.

Cô chúc mừng chàng trai nhỏ của cô. Cô hy vọng con sẽ vượt qua tất cả, để cô được thấy nụ cười rạng rỡ của con, được thấy con thành công, được bế cháu nữa….

Cuộc chiến đấu của con với số phận còn rất dài, nên tôi viết những dòng này, mong các bạn của tôi, hãy động viên, giúp đỡ cháu/con/em/bạn Khôi bằng cách các bạn muốn và có thể. Dù là vật chất hay tinh thần, dù là sự hỗ trợ cho con có điều kiện tiếp tục điều trị hay chỉ là một lời động viên đúng lúc, đối với Khôi mà nói, đều là vô cùng đáng quý. Và nếu như chúng ta cùng con làm nên một câu chuyện cổ tích giữa đời thường, tôi nghĩ, đó là hạnh phúc không chỉ của riêng Khôi.

Cũng qua đây, tôi muốn các bạn trẻ 20xx thấy rằng, chúng ta đã may mắn hơn rất nhiều người bệnh như Khôi, các bạn hãy biết trân quý sức khỏe của mình, hãy sống tích cực và xứng đáng nhất với những gì tạo hóa ban tặng. Hãy đồng hành cùng Khôi trong cuộc chiến đấu sắp tới và gửi tới Khôi lời chúc quyết thắng.

Thay mặt con, tôi cảm ơn các bạn!


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Bài tin liên quan
Tin đọc nhiều
Video
Bản đồ vị trí
Liên kết website
Thống kê truy cập
Hôm nay : 3
Hôm qua : 4
Tháng 09 : 87
Tháng trước : 229
Năm 2020 : 4.024
Năm trước : 1.005
Tổng số : 5.029